Em bắt đầu thấy yêu anh từ khi nào?

“Khoảng cách xa nhất không phải là sự sống và cái chết, mà là người lâu nay ta tìm kiếm lại ở ngay bên cạnh nhưng ta không hề hay biết”… Em đã đọc được ở đâu đó câu này và thấy đúng. Nó đúng với nhiều người, cứ ngày qua ngày, tháng qua tháng mải miết đi tìm cho mình một nửa, để rồi đến khi chợt nhận ra chàng trai hay cô gái mình đang tìm kiếm luôn ở bên cạnh bấy lâu nay. Nó đúng, ít nhất là cả với em nữa.

Em vô tình gặp, không thể nhớ nổi anh là ai trong số những người em đã gặp ngày hôm ấy mà lại nhắn tin làm quen em. Một cái tên lạ hoắc, một khuôn mặt em lại càng không biết, nên thực sự em không một lần để mình mảy may nghĩ đến, hay tò mò xem anh là ai. Em hồn nhiên nói chuyện với anh và chưa bao giờ nói với ai nhiều như thế, lâu như thế, nhất là khi người đó lại là con trai.

Đông tây kim cổ, từ chuyện trong nhà đến ra ngoài ngõ, có khi cả chuyện vui buồn than thở, em đều nói anh nghe. Cứ vô tư thế thôi, em còn chẳng bao giờ để ý đến những câu: “Anh sẽ xếp hàng để có cơ hội tìm hiểu em” hay “Cô cứ đi chậm đi, anh sẽ học cách đi chậm để được đi cùng cô” mà anh nói là thật hay đùa nữa.

 Thư tình: Em bắt đầu thấy yêu anh - 1

Anh vẫn kiên nhẫn cả khi em cố ý vặn vẹo tìm cách lảng tránh hay từ chối (Ảnh minh họa)

Một ngày anh nhắn tin điện thoại cho em thay vì qua Facebook. Anh đã không bao giờ nhắn tin điện thoại từ sau mấy tin nhắn làm quen mà không thấy ăn thua. Em chỉ nghĩ đơn thuần chắc do ít vào Facebook nên anh nhắn tin nói chuyện bình thường thôi, đến khi những tin nhắn nhiều dần, những lời lẽ khác hơn em mới để ý.

Từ sau đó, không trưa nào em không nhận được tin nhắn hay điện thoại hỏi ăn uống gì chưa, không chiều nào không hỏi xem em đã đi làm về chưa, tối nay nấu món gì, rồi những tin nhắn chúc ngủ ngon lãng mạn nhất.

Một ngày em ốm, anh sốt sắng hỏi han, muốn mua đồ ăn, mua thuốc, muốn chăm sóc mà em không đồng ý, anh chẳng thể làm khác vì không biết nhà em ở đâu. Thế là cứ 5 phút anh lại gọi hỏi xem em ăn chưa, tình hình thế nào, đỡ sốt chưa. Có lúc em thiếp đi, tỉnh dậy thấy điện thoại đến cả chục cuộc gọi nhỡ, cả những tin nhắn dồn dập: Em sao rồi, em làm anh lo lắng đấy, nghe máy đi. Em biết anh quan tâm em thế nào.

Một ngày, anh liên tục hỏi nhớ anh không, yêu anh không. Sau mỗi câu hỏi ấy anh chỉ nhận được từ em một câu trả lời “hỏi linh tinh”, nhưng vẫn hỏi. Anh chỉ cười mà không cáu, vẫn tiếp tục hỏi dù em chẳng cho anh câu trả lời muốn nghe. Em không biết anh sẽ nói những câu nói ấy được đến bao giờ, lúc nào không muốn nói nữa.

Một ngày, nhiều thật nhiều những lời nói “dễ nghe” hơn anh nói với em, gọi em là thiên thần, vé số độc đắc, cô bé đáng yêu, mà em thì chẳng bao giờ hào phóng được những lời lẽ đáp lại. Em gọi anh là “cậu”, “bạn” xưng “tớ”, nhiều hơn là “anh” xưng “em”. Em biết anh mong chờ từ em nhiều hơn thế, nhiều hơn cái mặt lạnh lùng mà anh cảm nhận khi lần đầu gặp gỡ, hơn những nụ cười anh cho là rất đẹp, hơn những tin nhắn đáp lại.

Anh vẫn kiên nhẫn cả khi em cố ý vặn vẹo tìm cách lảng tránh hay từ chối. Anh cũng tập tành viết lách bằng những câu chữ vụng về, khờ khạo và nói với em nhất định không được cười anh đâu đấy. Thế nhưng, mặt lạnh lùng đã phải cười anh ạ, vì em biết anh rất chân thành.

Những ngày sau đó, nghe một bài hát em đã nghĩ đến anh, có chuông điện thoại em nhớ đến anh, mỗi chuyện vui buồn em chợt có anh hiện lên. Và em đã biết mình cũng bắt đầu thấy yêu anh

Từ khóa bài viết: , ,